Câu bị động (be + quá khứ phân từ) đưa đối tượng chịu tác động lên vị trí chủ ngữ, hữu ích khi người thực hiện không rõ, hiển nhiên, hoặc kém quan trọng hơn hành động - phổ biến trong báo cáo và văn phong trang trọng. Thì nằm ở động từ be, và người thực hiện, nếu cần, đi sau "by". Chỉ động từ ngoại động (có tân ngữ) mới chuyển bị động được.
The passive (be + past participle) moves the receiver of the action into subject position, useful when the doer is unknown, obvious, or less important than the action - common in reports and formal writing. The tense is carried by the verb be, and the doer, if needed, follows "by". Only transitive verbs (verbs with an object) can be made passive.