Bài 19: Night Flight

Từ Nghĩa tiếng việt Phát âm
aisle lối đi giữa hai dãy ghế
buzzer còi (nhà máy...)
collapse sụp đổ
dramatic kịch, như kịch, như đóng kịch, thích hợp với sân khấu
flash lóe sáng
poisoning bị đầu độc
gauge dụng cụ đo lường
groan rên rỉ
halt sự dừng lại
horizon đường chân trời
moan tiếng rên rỉ
resign từ chức
revive sống lại; tỉnh lại
routine thói quen
screech kêu thét lên
severe nghiêm trọng, khốc liệt

Proper names

Brisbane, Christmas Eve, Cook.

GRAMMAR NOTES

Infinitive and -ing forms (revised) 

Expressions

How the hell we are going to do it? Chúng ta phải làm cái quái gì để hạ cánh xuống đây?

Any chance of a job? Có cơ hội nào xin việc không?

Estimated Time of Arrival (ETA): giờ đến được tiên đoán, ước định.

doubled up with pain: co rúm, gập mình lại vì đau

to put out = to extinguish: dập tắt

to take exercise: tập thtể dục

on one’s time = by oneself: một mình

to take one’s time: cứ thư thả

to be bored with: chán nản

Bài 1:

Fill in the blank with the missing words
Câu 1 :

NIGHT FLIGHT
"This is Captain Cook speaking. Our estimated time of _______ in Brisbane will be one a.m, so we've got a long flight ahead of us. I hope you enjoy it. Our hostesses will be serving dinner shortly. Thank you. "
It was Christmas Eve 1959, and the beginning of another ________ flight. The hostesses started preparing the food trays. A few of the _______were trying to get some sleep, but most of them were reading. There was nothing to see from the windows except the vast blackness of the Australian desert below. There was nothing unusual about the flight, except perhaps that the plane was nearly full. A lot of the passengers were traveling home to spend Christmas with their families. The hostesses started serving dinner.
It was a smooth and quiet flight. The hostesses had finished collecting the trays, and they were in the galley putting things away when the first buzzers sounded. One of the hostesses went along the aisle to check. When she came back she looked surprised. "It's amazing, " she said. "Even on a smooth flight like this two people have been sick. "

  • 1.

    arrival

  • 2.

    routine

  • 3.

    passengers

Câu 2 :

Twenty minutes later nearly half the passengers were ill - dramatically ill. Several were moaning and groaning, some were double up in pain, and two were _______. Fortunately there was a doctor on board, and he was helping the hostesses. He came to the galley and said, "I'd better speak to the _______ This is a severe case of food poisoning. I think we'd better land as soon as possible. " "What caused it? " asked one of the hostesses. "Well, " replied the doctor, "I had the beef for dinner, and I'm fine. The passengers who chose the fish are ill. " The hostess led him to the flight deck. She tried to open the door. "I think it's jammed, " she said. The doctor helped her to push it open. The captain was lying behind the door. He was unconscious. The co-pilot was slumped across the controls, the _________ was trying to revive him.

  • 1.

    unconscious

  • 2.

    captain

  • 3.

    radio operator

Câu 3 :

The doctor quickly examined the two pilots. "They just _______, " said the radio operator. "I don't feel too good myself. " "Can you land the plane? " said the doctor. "Me? No, I'm not a pilot. We've got to ______ them! " he replied. "The plane's on automatic pilot. We're OK for a couple of hours. " "I don't know, " said the doctor. "They could be out for a long time. " "I'd better contact ground control, " said the radio operator. The doctor turned to the hostess. "Perhaps you should make an ________, try to find out if there's a pilot on board. " "We can't do that! " she said, "It'll cause a general panic. " "Well how the hell are we going to get this thing down? " said the doctor.

  • 1.

    collapsed

  • 2.

    revive

  • 3.

    announcement

NIGHT FLIGHT
"This is Captain Cook speaking. Our estimated time of arrival in Brisbane will be one a.m., so we've got a long flight ahead of us. I hope you enjoy it. Our hostesses will be serving dinner shortly. Thank you. "
It was Christmas Eve 1959, and the beginning of another routine flight. The hostesses started preparing the food trays. A few of the passengers were trying to get some sleep, but most of them were reading. There was nothing to see from the windows except the vast blackness of the Australian desert below. There was nothing unusual about the flight, except perhaps that the plane was nearly full. A lot of the passengers were traveling home to spend Christmas with their families. The hostesses started serving dinner.
It was a smooth and quiet flight. The hostesses had finished collecting the trays, and they were in the galley putting things away when the first buzzers sounded. One of the hostesses went along the aisle to check. When she came back she looked surprised. "It's amazing, " she said. "Even on a smooth flight like this two people have been sick. "

CHUYẾN BAY ĐÊM.
"Tôi là Cook, trưởng phi hành đoàn.
Giờ đến Brisbane theo dự kiến sẽ là một giờ sáng, vì vậy chúng ta còn cả một hành trình dài phía trước. Tôi hy vọng quý vị sẽ hài lòng về chuyến bay này. Các nữ tiếp viên của chúng tôi sẽ phục vụ bữa ăn tối ngay sau đây. Xin cảm ơn. "
Đó là đêm Giáng sinh năm 1959, khởi đầu của một chuyến bay như lệ thường. Các nữ tiếp viên bắt đầu chuẩn bị các khay thức ăn. Một vài hành khách đang cố ngủ một chút, nhưng phần lớn là đang đọc sách báo.
Từ cửa sổ nhìn xuống không có gì ngoài khoảng tối mênh mông của sa mạc châu Úc bên dưới. Chuyến bay chẳng có gì bất thường, có lẽ ngoại trừ một điều rằng máy bay gần như kín chỗ. Nhiều hành khách đang bay về nhà để đón Giáng sinh với gia đình. Các nữ tiếp viên bắt đầu phục vụ bữa ăn tối.
Đó là một chuyến bay êm ả và yên tĩnh. Các nữ tiếp viên đã thu lại các khay thức ăn và đang thu dọn mọi thứ trong khoang bếp thì những tiếng chuông đầu tiên reo lên. Một nữ tiếp viên đi dọc theo lối đi giữa các hàng ghế kiểm để tra. Khi trở lại, cô ta có vẻ ngạc nhiên. "Thật lạ lùng", cô ta nói. "Một chuyến bay êm ả vậy mà có đến hai người bị mệt."

Twenty minutes later nearly half the passengers were ill – dramatically ill. Several were moaning and groaning, some were double up in pain, and two were unconscious. Fortunately there was a doctor on board, and he was helping the hostesses. He came to the galley and said, “I’d better speak to the captain. This is a severe case of food poisoning. I think we’d better land as soon as possible. ” “What caused it? ” asked one of the hostesses. “Well, ” replied the doctor, “I had the beef for dinner, and I’m fine. The passengers who chose the fish are ill. ” The hostess led him to the flight deck. She tried to open the door. “I think it’s jammed, ” she said. The doctor helped her to push it open. The captain was lying behind the door. He was unconscious. The co-pilot was slumped across the controls, the radio operator was trying to revive him.

20 phút sau gần một nửa hành khách đều bị bệnh – bệnh nguy kịch. Nhiều người đang rên rỉ vì đau, một số co gập người lại và hai người đã hôn mê. May mắn là trên máy bay có một bác sĩ và ông đến giúp các tiếp viên. Ông bước vào nhà bếp và nói, “Tôi cần phải gặp trưởng phi hành đoàn. Đây là một trường hợp ngộ độc thức ăn rất nghiêm trọng. Tôi nghĩ là chúng ta phải hạ cánh càng sớm càng tốt.” Một nữ tiếp viên hỏi, “Cái gì đã gây ra trường hợp ngộ độc này?” “Ừm”, Bác sĩ trả lời, “Tôi dùng thịt bò trong bữa ăn vừa rồi và không sao cả. Những hành khách dùng món cá đang bị bệnh.” Cô tiếp viên dẫn ông ta đến buồng lái. Cô ta cố gắng mở cửa. “Tôi nghĩ là nó bị kẹt rồi”, cô nói. Bác sĩ giúp cô ta đẩy cửa mở ra. Trưởng phi hành đoàn đang nằm ngay sau cánh cửa. Ông ta đã bị bất tỉnh. Viên phi công phụ đang gục trên bàn điều khiển, còn nhân viên vô tuyến điện đang cố hồi sức cho ông ta.

The doctor quickly examined the two pilots. “They just collapsed, ” said the radio operator. “I don’t feel too good myself. ” “Can you land the plane? ” said the doctor. “Me? No, I’m not a pilot. We’ve got to revive them! ” he replied. “The plane’s on automatic pilot. We’re OK for a couple of hours. ” “I don’t know, ” said the doctor. “They could be out for a long time. ” “I’d better contact ground control, ” said the radio operator. The doctor turned to the hostess. “Perhaps you should make an announcement, try to find out if there’s a pilot on board. ” “We can’t do that! ” she said, “It’ll cause a general panic. ” “Well how the hell are we going to get this thing down? ” said the doctor.

Bác sĩ nhanh chóng khám cho hai viên phi công. “Họ tự nhiên gục xuống”, nhân viên vô tuyến điện nói. “Tôi cũng cảm thấy khó chịu trong người”. Bác sĩ hỏi, “Anh cho máy bay hạ cánh được không?” “Tôi ấy à? Không, tôi không phải là phi công. Chúng ta phải làm cho họ tỉnh lại thôi!” Ông ta trả lời. “Máy bay đang bay ở chế độ lái tự động. Chúng ta có thể an toàn trong một hay hai giờ nữa.” “Tôi không chắc đâu”, Bác sĩ nói. “Họ có thể bất tỉnh lâu hơn.” “Tốt hơn tôi phải tiếp xúc với đài kiểm soát ở trên mặt đất”, nhân viên vô tuyến nói. Bác sĩ quay lại nhìn cô tiếp viên. “Có lẽ cô phải thông báo xem trong hành khách có ai là phi công không.” “Không thể làm thế được đâu!” Cô ta nói, “Nó sẽ gây một sự náo động trong hành khách.” “Vậy chúng ta phải làm cái quái gì để hạ cái của nợ này được?”, Bác sĩ thốt lên.

Suddenly the hostess remembered something. “One of the passengers… I overheard him saying that he’d been a pilot in the war. I’ll get him. ” She found the man and asked him to come to the galley. “Didn’t you say you used to be a pilot? ” she asked. “Yes… why? The pilot’s all right, isn’t he? ” She led him to the flight deck. They explained the situation to him. “You mean, you want me to fly the plane? ” he said. “You must be joking. I was a pilot, but I flew single-engined fighter planes, and that was fifteen years ago. This thing’s got four engines! “

Thình lình cô tiếp viên nhớ ra điều gì. “Một hành khách… tôi nghe loáng thoáng là ông ta đã từng làm phi công trong thời chiến. Tôi sẽ tìm ông ta.” Cô đi tìm người đàn ông đó và mời ông ta vào nhà bếp. “Ông nói trước đây ông là phi công phải không?”, cô ta hỏi. “Phải… nhưng mà sao? Phi công máy bay không sao đấy chứ? Cô ta dẫn ông ta vào buồng lái. Họ giải thích tình hình cho ông ta nghe. “Sao, quý vị muốn tôi điều khiển chiếc máy bay này à?”, ông ta nói. “Quý vị đang giỡn đó chắc. Tôi đã là phi công, nhưng tôi lái máy bay chiến đấu một động cơ, mà lại cách đây 15 năm rồi. Chiếc này có đến 4 động cơ mà!”

“Isn’t there anybody else? ” he asked. “I’m afraid not, ” said the hostess. The man sat down at the controls. His hands were shaking slightly. The radio operator connected him to Air Traffic Control. They told him to keep flying on the automatic pilot towards Brisbane, and to wait for further instructions from an experienced pilot. An hour later the lights of Brisbane appeared on the horizon. He could see the lights of the runway shining brightly beyond the city. Air Traffic Control told him to keep circling until the fuel gauge registered almost empty. This gave him a chance to get used to handling the controls. In the cabin the hostesses and the doctor were busy attending to the sick. Several people were unconscious. The plane circled for over half an hour. The passengers has begun to realize that something was wrong. “What’s going on? Why don’t we land? ” shouted a middle-aged man. “My wife’s ill. We’ve got to get her to hospital! ” A woman began sobbing quietly. At last the plane started its descent. Suddenly there was a bump which shook the plane. “We’re all going to die!” screamed a man.

“Chứ không còn ai khác nữa sao?” Ông ta hỏi. “Tôi e là không”, cô tiếp viên trả lời. Người đàn ông ngồi xuốn bên bàn điều khiển. Tay ông ta run lên nhè nhẹ. Nhân viên vô tuyến nối máy cho ông ta liên lạc với đài kiểm soát không lưu. Họ yêu cầu ông ta cho duy trí chế độ lái tự động về hướng Brisbane, và chờ đợi chỉ dẫn tiếp theo của một phi công có kinh nghiệm. Một giờ sau các ánh đèn của thành phố Brisbane xuất hiện ở chân trời. Người phi công bất đắc dĩ đã có thể thấy các ánh đèn dọc theo đường băng chiếu sáng rực rỡ ở phía bên kia thành phố. Đài kiểm soát không lưu yêu cầu ông ta cứ lượn vòng quanh phi trường cho đến khi đồng hồ báo xăng chỉ mức gần cạn xăng. Điều này cho phép ông ta có cơ hội làm quen với thao tác trên bàn điều khiển. Trong khoang máy bay các cô tiếp viên và bác sĩ đang bận rộn chăm sóc những người bệnh. Lúc này nhiều người đã bất tỉnh. Máy bay cứ lượn vòng hơn nửa tiếng đồng hồ. Các hành khách đã nhận ra có điều gì đó bất thường. “Chuyện gì vậy? Tại sao chúng ta lại không hạ cánh?” Một người đàn ông trung niên la lên. “Vợ tôi bị bệnh. Chúng tôi phải đưa cô ấy vào bệnh viện.” Một người phụ nữ bắt đầu khóc thút thít. Cuối cùng máy bay bắt đầu hạ độ cao. Thình lình có tiếng va chạm mạnh làm rung chuyển máy bay. “Tất cả chúng ta sắp chết mất!” một người đàn ông la lên.

Even the hostesses looked worried as panic began to spread through the plane. “It’s all right! ” someone said, “The pilot’s just lowered the wheels, that’s all. ” As the plane approached the runway they could see fire trucks and ambulances speeding along beside the runway with their lights flashing. There was a tremendous thump as the wheels hit the tarmac, bounced twice, raced a long the runway and screeched to a halt. The first airport truck was there in seconds. “That was nearly a perfect landing. Well done! ” shouted the control tower. “Thanks,” said the man. “Any chance of a job?

Ngay cả các cô tiếp viên cũng có vẻ lo lắng khi sự hốt hoảng bắt đầu lan ra khắp máy bay.

“Không sao đâu!”, có ai đó thốt lên,

“Phi công mới chỉ thả bánh xe ra, có vậy thôi.”

Khi máy bay tiến gần đường băng người ta có thể thấy xe cứu hỏa và xe cứu thương lao vun vút cặp bên hông đường băng với đèn nhấp nháy liên hồi. Có một tiếng động mạnh dữ dội khi các bánh xe chạm đường băng, nảy lên hai lần, máy bay chạy lướt trên đường băng và thắng rít lại. Chỉ trong nháy mắt chiếc xe đầu tiên của phi trường đã xuất hiện. “Cuộc hạ cánh gần như hoàn hảo. Khá lắm!” Đài kiểm soát la lên. “Cảm ơn”, người phi công bất đắc dĩ nói. “Có cơ may nào xin được một việc làm không?”